Nỗi nhớ
Lưu bài yêu thích
Có nỗi nhớ nào âm thầm da diết?
Trong từng giây, từng phút của thời gian.
Có nỗi nhớ nào đã vượt mây ngàn?
Để tim ai… yêu nhẹ nhàng khe khẽ?
Có nỗi nhớ như ngàn con sóng vỗ?
Xô vào bờ những khắc khoải tháng năm.
Có nỗi nhớ xa… kéo tình lại rất gần,
Khe khẽ chạm bờ môi ai cháy bỏng?
Có nỗi nhớ đi vào trong giấc mộng,
Quyện hồn nhau như chẳng thể dời xa.
Có nỗi nhớ đan cảm xúc hiền hoà,
Cứ dâng tràn với biết bao hy vọng.
Nỗi nhớ ấy có là nơi trông ngóng?
Được ôm tròn vòng tay ấm yêu thương.
Khe khẽ thời gian đón nỗi nhớ hoa hường,
Khe khẽ yêu… thả tơ trời đan kết.
Cứ khe khẽ đan ngón tay em đếm,
Đếm từng giờ, em được gặp người thương.
Anh bây giờ… nhớ em lắm đúng không?
Em cảm nhận được nỗi lòng anh hết.
Em cũng thế… cũng nhớ anh da diết,
Bởi vì em vẫn luôn rất yêu người.
Nhưng chúng mình vì quá bận mà thôi,
Nên có lúc không một lời thăm hỏi.
Em quên cả những vu vơ hờn dỗi,
Anh thì quên những câu nói ngọt ngào.
Hôm nay mình bất chợt nghĩ về nhau,
Không nhớ rõ là bao lâu rồi nữa?
Chẳng còn thấy lời nồng nàn chan chứa,
Ngỡ yêu đương một thuở đã nhạt nhòa.
Bởi chúng mình… yêu chẳng giống người ta,
Ngày tháng ấy mãi luôn là cách trở.
Nên anh ạ… nếu như lòng thấy nhớ,
Đừng băn khoăn cứ gọi nhé… người tình.
(st)
0 Cảm nhận