Viết cho tuổi 40
Lưu bài yêu thích
Biết bao giờ trở lại thuở đôi mươi?
Tuổi mộng mơ… chất thơ tràn mơ ước.
Tuổi trăng tròn… biết bao nhiêu Ong Bướm,
Luôn lượn lờ bao kẻ đón, người đưa.
Bao mùa xuân ta say sưa đón lấy,
Bổng giật mình… đã chạm ngưỡng 40.
Ôi thời gian… sao nghiệt ngã biết bao,
Âm thầm cướp đi tuổi thanh xuân phơi phới.
Tuổi 40 đã bao lần va vấp,
Đã trưởng thành trong bão táp khó khăn.
Đã đi qua những chiều đầy gió chướng,
Nên tâm hồn cũng lất phất đớn đau.
Tuổi 40… biết bao nhiêu nghẹn ngào,
Giỏi che đậy… những khổ đau thầm kín.
Dù nước mắt đang chực chờ tuôn xuống,
Nhưng cố kìm lòng… chỉ đọng lại khóe mi.
Tuổi 40… nét xuân vẫn mặn mà,
Dù khóe mắt, vết chân chim len lỏi.
Sâu thẳm tâm hồn vẫn đang rực lửa,
Tuổi 40 cũng cuồn cuộn tình yêu.
Xuân 40 cũng gợi tình lắm nhé,
Cũng dạt dào… cũng nồng cháy khi yêu.
Cũng mộng mơ… cũng thổn thức men tình,
Cũng say nắng… cũng ngập tràn chất thơ.
(st)
0 Cảm nhận