Lời chia tay mùa xuân
Lưu bài yêu thích
Anh gửi lại nụ hôn ngủ vùi trong cỏ,
Em khuất xa rồi… buổi ấy giêng hai.
Chỉ còn lại thoáng tầm xuân muộn nở,
Biếc thắt lòng câu hát dỗi hờn ai?
Chia tay nhé… mùa xuân không nói trước,
Cuối con đường mùa hạ đứng trầm tư.
Phượng đốt lửa trong mắt người day dứt,
Ve giăng buồn giăng kín mảnh tình xưa.
Chia tay nhé… mùa xuân không hẹn ước,
Ta - gã si tình xuôi ngược thời gian.
Tóc chấm bạc mới hay mình đánh mất,
Dấu thiên đường chỉ còn lại tro than.
Bao nhiêu nắng cũng không vừa buốt giá,
Mùa hạ ơi… thương nhớ đến khôn cùng.
Bao nhiêu gió để ta về hoá đá?
Ngẩn ngơ nhìn hoa rụng tím triền sông.
Không quên được nhưng làm sao nỡ trách?
Phút giao mùa òa nghẹn tiếng chia ly.
Như ánh chớp ngang trời chưa kịp hỏi,
Đã em về đưa tiễn bước xuân đi.
Vời vợi thế làm sao anh giấu hết?
Những vui buồn bất chợt hoá mồ côi.
Dịu ngọt đấy bây giờ thành cay nghiệt,
Hoá sắc trời mùa hạ cháy không nguôi.
- Từ Dạ Thảo -
0 Cảm nhận