Nhân sinh vô thường
Lưu bài yêu thích
Chợt thấy mình nhỏ bé,
Giữa nhân sinh vô thường .
Nên từ giờ ta sẽ,
Gieo trồng mầm yêu thương.
Mình đâu cần thù hận,
Rồi oán trách thế nhân.
Chỉ cần lòng bình lặng,
An nhiên đang ở gần.
Đừng mong cầu hạnh phúc,
Mà tìm kiếm xa xôi.
Để một ngày bật khóc…
Thời gian đâu mất rồi?
Ai cũng từng đau khổ,
Ai cũng có lỗi lầm.
Nếu sai thì hãy sửa,
Miễn là mình thật tâm.
Gió ngàn năm vẫn thổi,
Lá trên cành vẫn xanh.
Niềm vui đâu có lỗi,
Ta bỏ quên sao đành.
(st)
0 Cảm nhận