Đông đến
Lưu bài yêu thích
Bỗng se lạnh khói thuốc mờ man dại,
Đôi lệ nhạt hai hàng đẫm sương đêm.
Sống mũi sao cay... bụi bay mù mịt,
Thầm gọi tên ai... thương nhớ thêm.
Ngẩng mặt lên mùa đông đã đến,
Lồng ngực lạnh gió lùa cả sau lưng.
Ánh trăng soi... ngả bóng người dưng,
Sao nhói tim... chân run lê từng bước?
Em đã xa anh... xa hàng vạn thước,
Chẳng phải đường dài chỉ là trống con tim.
Ngày càng xa thêm rồi tận cuối con đường,
Ngoảnh mặt lại chẳng còn em ở đó.
- Huỳnh Minh Nhật -
0 Cảm nhận