Sầu đông
Lưu bài yêu thích
Tiễn bước em đi buổi muộn màng,
Của mùa se lạnh chớm đông sang.
Con thuyền đơn lẻ rời xa bến,
Một khúc thơ buồn mãi dở dang.
Mùa đông lại đến chẳng môi mềm,
Giọng hát thưa dần hết dịu êm.
Lối cũ bộn người đưa, kẻ đón,
Lặng nhìn cuộc sống bẽ bàng thêm.
Hỏi dấu yêu xưa có chạnh lòng?
Khi thềm đông mới chuỗi chờ mong.
Có còn tay với chùm sao lạnh?
Để ghém trong tim ủ giấc nồng.
Từng đêm nhạt nhẽo chốn cô phòng,
Nhẩm đếm năm dài tủi mắt trong.
Rét mướt ngày đông buồn ngấn lệ,
Ước thành ngọn nến để em chong.
Anh mãi là anh thuở thiếu thời,
Vẫn còn đàn hát nhịp buồn lơi.
Cho nhòa thương nhớ sầu đông gợi,
Muốn quyện tình em chẳng phút rời.
Đông về giấc mộng chẳng tròn hơi,
Ấp ủ trong tim một bóng người.
Dáng nhỏ tóc vờn theo sóng vợi,
Bên bờ giá lạnh... tuyết rơi rơi.
- Xuân Liêm -
0 Cảm nhận