Mùa đông và nỗi nhớ
Lưu bài yêu thích
Tôi nhớ mãi mùa đông ba năm trước,
Lạnh đầu mùa em cất bước ra đi.
Xứ xa kia để tìm kiếm những gì,
Người ở lại thêm vì bao luyến nhớ.
Gió đông lạnh làm tâm hồn trăn trở,
Anh quay về bên gác nhỏ buồn tênh.
Và từ đây sao bỗng thấy bồng bềnh,
Anh cảm thấy lòng mình như hoang tưởng.
Ở xứ xa ta định hình chung hướng,
Gắng lên nào dù gió chướng xôn xao.
Ngày cách xa bên nỗi nhớ thét gào,
Bên nhau nhé... hôm nào em trở lại.
Mùa đông đến khi ta còn hoang hoải,
Kỷ niệm nào còn mãi với mùa đông?
Ngày hợp hôn vui hạnh phúc bên chồng,
Còn đọng mãi nỗi lòng khi xa vắng.
- Bình Minh -
0 Cảm nhận