Xa nhau
Lưu bài yêu thích
Chiều anh về tìm lại những ngày xưa,
Tiếng thời gian chỉ nghiêng về một phía.
Phố chông chênh những điều em chưa biết,
Chiều muộn màng viết tiếp thuở vào mơ.
Bốn mùa thu anh đơn độc bơ vơ,
Và bốn mùa xuân em ngóng chờ vạt nắng.
Những khoảng cách cứ đầy lên lằng lặng,
Nhưng lạ lùng nỗi nhớ vẫn nhân đôi.
Phố độ này ngày vội lắm em ơi,
Đường xưa cũ đêm dâng ngàn vạn lối.
Anh áo bạc phong rêu đời lặn lội,
Khói xanh màu những kỷ niệm không tên.
Người đợi hoài kẻ lại cố tìm quên,
Yêu đương rớt góc phố nào không rõ.
Anh uống cạn mối tình thâu trong gió,
Uống cả em nên thơ hóa sắc màu.
Có phải mình đã rất rất xa nhau?
Nên chiều nay đại dương không còn hát.
Mây bạc đầu những tháng năm trôi lạc,
Trả cho người đôi mắt của mùa xuân.
Chiều anh về... đơn lẻ những bàn chân.
- Huỳnh Minh Nhật -
0 Cảm nhận