Vắng một người...
Lưu bài yêu thích
Em vẫn là kẻ ngờ nghệch theo tháng năm,
Giữa bộn bề còn một khoảng lặng thầm lãng đãng.
Thả lòng mình ruổi rong cùng mơ mộng,
Một khung trời xanh ngát bốn mùa yêu.
Em vẫn là kẻ ngờ nghệch mỗi ban chiều,
Sau một ngày cuồng quay cùng nhịp sống.
Ngồi nhìn từng giọt cafe rơi thật chậm,
Chợt thấy yếu mềm... thèm nũng nịu cùng anh.
Giá được dúi vào ngực anh mà nghe anh dỗ dành,
Đôi tay xoa xoa trên bờ vai gầy guộc.
Ánh mắt dịu dàng, câu vỗ về quen thuộc:
"Ngoan nào, anh thương"
Chỉ cần vậy thôi, cũng đủ xua hết thảy nhiễu nhương,
Nhưng chiều hôm nay mình xa nhau quá.
Đời... con người ta thật lạ,
Thiếu vắng một người cả thế giới cô đơn.
- Dã Quỳ -
0 Cảm nhận