Giờ đã chẳng còn thương...
Lưu bài yêu thích
Có một người giờ đã chẳng còn thương,
Chẳng vấn vương, chẳng chút buồn nghĩ ngợi.
Vẫn thảnh thơi nếu một chiều chạm tới,
Lòng nhẹ nhàng có lẽ mình đã quên.
Nhưng hôm nay bàng hoàng bởi cái tên,
Luôn ở đây gắn liền trong tâm trí.
Chỉ cố giấu lòng mình thôi không nghĩ,
Phút vô tình để ý lại nhói đau.
Bởi giờ mình chẳng là gì của nhau,
Em bình yên, anh thản nhiên hạnh phúc.
Không... em đang nghe lòng mình thúc giục,
Khi bức hình anh chụp... chẳng là em.
Có một chút gì đó gọi là ghen,
À, không phải... là đan xen ích kỷ.
Từ khi xa anh... tim em nhàu nhĩ,
Mà trước giờ vẫn nghĩ đã phẳng phiu.
Chiều hôm nay làn gió chợt đìu hiu,
Còn lòng em ỉu xìu buồn vô tận.
Hóa ra người chẳng cần ta nữa... thật.
Nhói tim này... ân hận rồi phải không?
- Mai Khôi -
0 Cảm nhận