Lời hay ý đẹp

Tiếc nuối

Lưu bài yêu thích

Tiếc nuối

Đâu thể nào chống lại được thời gian,
Có những lúc mơ màng về quá khứ.
Những khát vọng của một thời xưa cũ,
Đã nhạt nhòa… năm tháng đủ phai phôi.

Chống làm sao được quy luật cuộc đời?
Măng sẽ mọc chính nơi Tre già cỗi.
Sóng trước tan đi, sóng sau tiếp nối,
Đời vậy mà... đâu phải lỗi bản thân.

Có câu rằng phàm danh tướng mỹ nhân,
Thường không để lộ thân khi tóc bạc.
Thời gian sẽ làm người ta đổi khác,
Ngoảnh lại nhìn ngơ ngác... tuổi trẻ qua.

Quá buổi trưa… nắng cũng sẽ nhạt nhòa,
Sức khỏe kém khi tuổi già ập đến.
Nhiệt huyết, đam mê cũng dần tan biến,
Nhìn lại mình mà lưu luyến xuân xanh.

Bao năm trời cứ mải miết đua tranh,
Chợt nhìn lại mái tóc xanh chớm bạc.
Một sớm mai thấy lòng buồn man mác,
Ngắm lá rơi ngẫm tuổi tác chớm già.

Bao năm rồi ta đã sống vì ta?
Hay mải miết giữa phù hoa nhân thế.
Một kiếp người qua thăng trầm dâu bể,
Lúc cúi mình, khi ngạo nghễ vươn vai.

Giờ nhận ra chặng đường chẳng còn dài,
Chẳng thể biết bao ngày mai chờ đợi.
Rồi một ngày cũng rời xa thế giới,
Hóa mây trời để đến với hư không.

Đêm lặng im nghe tiếng gió phiêu bồng,
Như lời nhắc hết lòng cho hiện tại.
Đừng hối tiếc những điều đà xa ngái,
Cả những gì làm tê tái bấy nay.

Ta biết ơn vì có được kiếp này,
Có ngọt ngào, có đắng cay trải nghiệm.
Chặng đường ta đi có lùi, có tiến,
Có niềm vui hòa quyện những nỗi buồn.

Những chiều tà ngắm bóng tối dần buông,
Ta chợt ngẫm giữa vô thường biến đổi.
Và hiểu ra… bao năm mình có lỗi,
Với người thân, cả đối với chính mình.

Một kiếp người hữu hạn với nhân sinh,
Có bao lần ngồi lặng thinh tiếc nuối.
Bởi nhiều thứ suốt cả đời theo đuổi,
Rồi nhận ra sau cuối cũng chả cần.

Có những thứ ta lưỡng lự ngại ngần,
Để thời gian làm phai dần giá trị.
Rồi tiếc nuối để năm hoài, tháng phí,
Làm mất dần giá trị kiếp nhân sinh.

- Nhẫn AV -

Chia sẽ bài viết:

0 Cảm nhận

Để lại Cảm nhận

Copyrights © 2026 Bản quyền chonbinhyen.io.vn