Người tri kỷ em thương
Lưu bài yêu thích
Ở nơi này… trời đêm như trở gió,
Nghĩ về anh… phương đó có một mình.
E bệnh cũ… tái phát nhói buốt tim,
Nghe tiếng mưa… mà thương anh đến thế.
Ở nơi ấy… bây giờ chắc có lẽ?
Đau đớn nhiều và cơ thể yếu đi.
Lại là những chìm đắm trong li bì,
Em thì chẳng giúp gì cho anh đặng.
Ở xa xôi cách biệt nhau thăm thẳm,
Bên song cửa… lòng em nặng giọt sầu.
Hồn thơ thẩn… không biết dạt về đâu?
Hay đã tới bên anh… lâu rồi nhỉ?
Điều không thể… đôi khi thành có thể,
Dù cách xa ngàn vạn lý dặm đường.
Vì anh là người tri kỷ em thương,
Tình yêu anh… mãi như vậy về sau.
(st)
0 Cảm nhận