Đàn bà cũ
Lưu bài yêu thích
Đàn bà cũ có nỗi buồn muôn thuở,
Mắt cứ nhoà, lệ chực vỡ đầy vơi.
Hồn mỏng manh như lá cuối mùa rơi,
Thân xơ xác… khắp nơi là vết sẹo.
Đàn bà cũ... giấu tim mình khô héo,
Biết yêu thương mọi nẻo dốc đời nghiêng.
Biết nhận - cho và nhẫn nhịn, dịu hiền,
Bởi đã lâu... niềm đau thành chai sạn.
Đàn bà cũ... nhan sắc thì có hạn,
Nhưng tấm lòng chân thật rất bao dung.
Đàn bà cũ... yêu thương sẽ muôn trùng,
Bởi đã biết tình yêu là vô giá.
Đàn bà cũ chẳng bao giờ mặc cả,
Sẽ được gì và sẽ mất gì đâu?
Vẫn mỉm cười trêu những nỗi u sầu,
Chua chát đấy… không hề đau ngã gục.
Đàn bà cũ... lạnh lùng nhưng trung thực,
Quá khứ hồi... chỉ thức khóc tàn dư.
Vẫn kiên cường đọc hết bức tâm thư,
Của một đời... trót yêu tình cổ tích.
Ừ thế thôi… đời như hài diễn kịch,
Em chỉ là đàn bà cũ... thì sao?
(st)
0 Cảm nhận