Nghe thương nhớ gọi tên
Lưu bài yêu thích
Đã bao lần nghe thương nhớ gọi tên,
Khi chiều xuống hoàng hôn giăng lối cũ.
Ở trong ta một dáng người đang ngủ,
Bờ mi cong giọt nước mắt lăn dài.
Một cuộc tình ôm bao nỗi chua cay,
Đường chiều vắng bóng dài nghiêng bước lẻ.
Chiếc lá rụng thoảng đưa trong gió nhẹ,
Tiếc ngày xanh trong tiếng nấc nghẹn ngào.
Một đoạn đường ta đã bước cùng nhau,
Là yêu thương giấu vào lòng chôn kín.
Dù ai hỏi khẽ lắc đầu câm nín,
Mà hồn thì dâng sóng vỗ miên man.
Hoàng hôn giăng trên lối nhỏ huy hoàng,
Rồi chợt tắt đưa ánh chiều vào tối.
Cánh cò nhỏ nơi cuối trời đã mỏi,
Vẫn miệt mài chở nỗi nhớ về xa.
- Ka Ka -
0 Cảm nhận