Mình trở thành xa lạ
Lưu bài yêu thích
Rồi từ mai mình trở thành xa lạ,
Những nồng nàn xin gửi lại phố xưa.
Câu chuyện cũ chỉ riêng mình ta nhớ,
Heo may qua nức nở biết bao mùa.
Người về nhé khép lòng mình thật chặt,
Ta đem tim cất tận phía chân trời.
Có những điều suốt đời xin cất giữ,
Bởi biết mình đã chậm bước người ơi.
Bình yên nhé, xin người đừng nhìn lại,
Chút xao lòng đâu phải chuyện đậm sâu.
Sau cánh cửa là ấm êm hạnh phúc,
Nơi phận duyên thắm thiết đến bạc đầu.
Nơi quán cũ ta chẳng còn đến nữa,
Ngỡ thời gian sẽ lành lại vết đau.
Nào ngờ chỉ một lần đem đặt cược,
Mà tim ta nhức nhối đến bạc đầu...
- Hoa Bất Tử -
0 Cảm nhận