Lâu lắm rồi
Lưu bài yêu thích
Lâu lắm rồi… ta chưa nghĩ cho ta,
Phải mặc đẹp, ăn ngon hay gì cả.
Bận lăn lộn giữa dòng đời hối hả,
Với biết bao cái trách nhiệm nặng quằn.
Lâu lắm rồi… ta chưa dám thở than,
Mệt mỏi quá tìm cho mình một góc.
Trút ra hết những buồn phiền bực dọc ,
Hả hê rồi quệt nước mắt đứng lên.
Lâu lắm rồi... ta chỉ có mình ên,
Lúc giông tố thì riêng mang một gánh.
Chốn vui vẻ, khi trời quang mưa tạnh,
Chẳng có phần cho ta nhận xíu xiu.
Lâu lắm rồi… ta cũng chẳng còn yêu,
Cái cảm giác được nuông chiều sao nhỉ?
Lời an ủi hay hỏi han thủ thỉ,
Hương vị thế nào… ai chỉ giúp ta?
Lâu lắm rồi... ta vẫn cố đi qua,
Trả cho hết những nợ nần chốn trọ.
Bao oan trái kiếp này thôi... rồi bỏ,
Đừng hẹn nhau một kiếp nữa tương phùng.
(st)
0 Cảm nhận