Ký ức gọi ta về
Lưu bài yêu thích
Chúng mình giờ chắc chỉ... bạn từng quen,
Bởi chưa nói dù một câu ước nguyện.
Chắc cũng chỉ là người xưa từng biết,
Từng gặp nhau... chưa hứa hẹn bao giờ.
Chẳng qua lại nên nay chỉ hững hờ,
Khi ai hỏi đã chắc chi còn nhớ?
Trước có quen nhưng nay vì cách trở,
Chẳng quan tâm hay gặp gỡ lâu rồi.
Mấy mươi năm ai nhớ nữa người ơi?
Kể từ dạo đôi cuộc đời đôi ngả.
Như cánh chim bay ngang vùng bão tố,
Đâu thể quan tâm nay họ ở phương nào.
Mỗi đứa một nơi cuộc sống cứ ồn ào,
Bóng người mới che lấp vào tim nhỏ.
Cũng vẫn môi hôn, cũng lời yêu trong gió,
Cũng nắm bàn tay trên lối cũ... trăng thề.
Chỉ khác đôi khi cơn gió cũ ngược về,
Nghe se sắt trong cơn mê thổn thức.
Góc khuất trong tim tưởng ngủ yên trong ngực,
Bỗng nhói đau... khi ký ức gọi ta về.
- nguoivotinh -
0 Cảm nhận