Khép lại nỗi nhớ thương
Lưu bài yêu thích
Gió lạnh cuối mùa rồi cũng tái tê sang,
Cái rét nàng bân níu chân người lữ thứ.
Giọt sương khuya long lanh vẫn vo tròn ngái ngủ,
Ta lặng lẽ ru lòng, đem nỗi nhớ đi hoang.
Có những điều mãi mãi là dở dang,
Như tháng ba mang dịu dàng hương bưởi.
Ta chẳng thể ấp ôm một mối tình mông muội,
Nên lại viết thơ buồn bằng câu chữ lạ quen.
Biết mai này chúng mình phải lãng quên,
Nên mùa đông ta lại buồn biết mấy.
Chẳng vá víu vào đâu mỗi sớm mai thức dậy,
Nghiêng vai gầy trút nức nở đa mang.
Ta già rồi nên nỗi nhớ ngổn ngang,
Cố chấp hơn níu vội vàng đi - ở,
Ngọn gió run run giấu vạn điều nức nở.
Câu thơ cho nhau bằng dấu chấm than buồn!
Biết sau cùng cũng chẳng thể dỗi hờn,
Nên trời đông ta vẫn buồn đến thế.
Cái buốt lạnh hanh hao viết lên điều không thể,
Ta khép lại mong chờ với duyên nợ không tên!
- Thu Phương -
0 Cảm nhận