Đến đây sống một kiếp người
Lưu bài yêu thích
Đến đây sống một kiếp người,
Xanh tươi như lá và rồi rụng đi.
Chẳng mang theo được thứ gì,
Ngoài dòng thương lệ tiễn khi lìa trần.
Nhẹ lòng trút bỏ si sân,
Chỉ xin giữ chút nghĩa ân ở đời.
Còn thấy mặt, cứ vui thôi,
Suy tính chi chuyện đổi dời núi sông.
Lời thương đừng giấu trong lòng,
Mai kia xanh cỏ, nhớ mong... muộn màng.
Giàu có đừng quá huênh hoang,
Bần cùng cũng chớ vội vàng tủi than.
Đừng đổ do số, do phần,
Hơn nhau là ở tinh thần… biết không?
An nhiên tự tại nơi lòng,
Sợ gì mấy đoạn bão dông đường đời.
Mình chỉ sống kiếp này thôi,
Gắng sao cho xứng phận người được trao.
(st)
0 Cảm nhận