Vội đông
Lưu bài yêu thích
Tháng mười qua theo tờ lịch dần rơi,
Ta ngồi đong cả một trời kỷ niệm.
Bóng nhạn phương xa lẻ bầy tìm kiếm,
Bạt lưng trời thương lắm cánh chim di.
Mùa thu từng khóc tiễn một người đi,
Nắng vàng thế có hong sầu nỗi nhớ.
Đêm dài thế khi nào thôi trăn trở,
Thu chưa phai vội bỡ ngỡ đông về.
Có một lần, người đã trót hẹn thề...
Ru lòng ta say mê niềm hạnh phúc.
Nhưng nào ngờ... vỡ đôi thành tiếng nấc,
Tháng mười một chạm thực lẫn trong mơ.
Ai đi rồi... bỏ ai lại bơ vơ,
Ai xa rồi mà ai còn nhớ mãi.
Mùa thu chết trong nỗi sầu tê tái,
Đông chợt về để đêm lại dài thêm.
Ngày trôi qua ngày đêm trôi qua đêm,
Thời gian vẫn đổi thay ngoài cánh cửa.
Thông minh thế cũng mang tim xẻ nửa,
Vội yêu thương vội một tiếng dối lừa.
(st)
0 Cảm nhận