Viết cho tuổi sáu mươi
Lưu bài yêu thích
Khi con người bước vào tuổi sáu mươi,
Tâm đủ tĩnh giữa dòng đời biến động.
Tuổi sáu mươi đã thấm nhuần cuộc sống,
Thương mình hơn khi trái nắng trở trời.
Tuổi sáu mươi giờ chỉ chọn niềm vui,
Bởi hiểu mình bắt đầu sang sườn dốc.
Có nhiều lúc khắp thân mình đau nhức,
Rồi những ngày phải uống thuốc triền miên.
Tuổi sáu mươi trong dạ cũng bớt phiền,
Con cháu đủ có nhà riêng của nó.
Tự bản thân kiếm niềm vui nho nhỏ,
Trồng ít hoa chăm sóc mấy luống rau.
Vẫn đảm đang nhà trước tới ngõ sau,
Giữ bếp lửa luôn thắm màu hạnh phúc.
Biết kiềm chế và biết dừng đúng lúc,
Thích đi đâu là có thể đi ngay.
Cùng bạn bè tham quan thắng cảnh hay,
Thưởng cho mình bởi qua rồi gian khổ.
Tâm bình an mặc dòng đời bão tố,
Mệt đủ rồi giờ chỉ muốn bình yên.
Sáu mươi rồi chẳng còn muốn bon chen,
Gối đã chùng đôi chân kia cũng mỏi.
Cả cuộc đời cống hiến cho xã hội,
Cho gia đình nên quên mất bản thân.
Giờ sáu mươi dẫu vẫn phải xoay vần,
Nhưng chắt lọc không ôm đồm như trước.
Biết liệu lo biết tính toan thích hợp,
Tuổi sáu mươi như quả ngọt trái mùa.
- Liên Kim -
0 Cảm nhận