Tuổi chiều hai bóng
Lưu bài yêu thích
Mẹ già tựa cửa mòn trông,
Đứa nể vợ, đứa sợ chồng ra riêng.
Ngày nào xúm xít đoàn viên,
Mẹ chừ ấm lạnh nỗi niềm ai hay.
Con chim đủ cánh thì bay,
Nhìn nôi mẹ nhớ tháng ngày ầu ơ...
Cuộc đời sao tựa giấc mơ!
Tuyết sương mái tóc lòng chưa bạc lòng.
Gầy hao một tấm lưng còng,
Nhớ đàn con thuở ẵm bồng trên tay.
Đôi lần mẹ muốn... thành mây,
Thương con, nấn lại cõi này ít hôm.
Một đời sương nắng, áo cơm,
Vòng tay nhỏ nhắn mẹ ôm cả nhà.
Bây chừ tuổi đã chiều tà,
Con không cần gửi nhiều quà đâu con!
Dầu sông chẳng ngược về non,
Mẹ chờ bửa cháo, bửa cơm xum vầy.
Cha ngồi hoài niệm tháng ngày,
Cầm lên tấm ảnh: “Đứa này giống tui!”
Mẹ nhìn cha giọt lệ ngùi,
Nhạt nhòa mưa đổ khi trời chớm thu.
Chuông chùa vọng tiếng công phu,
Đều đều nhịp mõ mẹ ru đời mình.
Thôi thì... buông một chữ Tình,
Mẹ ngồi độ lượng dòng Kinh vào đời.
Mẹ Cha chỉ có một thời,
Sống quên, hôm sớm chết rồi... khóc chi!
Khói hương, giỗ quảy làm gì,
Sinh tiền có nghĩa có tình là hơn.
Thời gian gió vội vô thường,
Ơi người... chớ để giọt buồn ăn năn.
(st)
0 Cảm nhận