Tứ tuần
Lưu bài yêu thích
Bốn mươi đang độ xuân thì,
Bốn mươi là lúc ôm ghì tuổi xuân.
Bốn mươi giũ sạch bụi trần,
Bốn mươi là lúc rất cần được yêu.
Xuân xưa vốn khổ trăm điều,
Yêu đương chật hẹp lại nhiều trái ngang.
Bốn mươi xuân vẫn bẽ bàng,
Trái tim bùng cháy hỏi chàng biết không?
Bốn mươi tình trải mênh mông,
Đôi má rải nắng… thu nồng hương yêu.
Bốn mươi nét đẹp mĩ miều,
Phấn son cũng bớt ít nhiều bờ môi.
Bốn mươi mắt vẫn liếc cười,
Chân chim in dấu vết lười thời gian.
Bốn mươi vừa hết hạ vàng,
Trời thu trong vắt… mơ màng mộng xuân.
Em ơi… cái tuổi tứ tuần,
Mắt còn ươn ướt tần ngần bờ môi.
Tứ tuần cũng phải yêu thôi,
Anh vẫn đang đợi… trái rơi vào lòng.
(st)
0 Cảm nhận