Tự mình níu giữ
Lưu bài yêu thích
Bởi cuộc đời vốn chẳng có lần sau,
Nên cuộc sống phải tự mình níu giữ.
Mới đây thôi mẹ bồng ta ẵm ngửa,
Tuổi trung niên đến cửa tự lúc nào.
Lỡ chuyến tàu… thì sẽ đợi chuyến sau,
Lỡ lần gặp nhau… thành xa mãi mãi.
Có nhiều chuyện chẳng cho ta làm lại,
Tiếc nuối hoài… cũng đâu thể sửa sai?
Bao dự định cứ hứa hẹn ngày mai,
Bởi ta nghĩ tương lai kia dài lắm.
Mà quên rằng… đời vốn không bằng phẳng,
Sóng gió gập ghềnh… còn - mất đâu hay?
Ta có duyên đến với thế giới này,
Thì đừng để đến sau này tiếc nuối.
Hãy cố gắng khi vẫn còn cơ hội,
Yêu thương mình, chia sẻ với người thân.
Sống an yên… mặc thế sự xoay vần.
- Thúy Nguyễn -
0 Cảm nhận