Tự khúc cuối thu
Lưu bài yêu thích
Có phải gió mùa mang cái lạnh hồi hôm?
Mà ngỡ mưa bay gửi lời vào trong gió.
Lá cuốn thu rơi mang chi nhiều trăn trở,
Để anh trượt vào một nỗi nhớ không tên.
Góc quán cà phê khóm cúc dại bên thềm,
Còn ngại một điều gì mà chưa lần nở hết.
Nghe như trong lòng đang vẽ lên từng vệt,
Vệt đỏ dài chấm những dấu tên em.
Có phải đông về ai cũng thấy cô đơn?
Hồn trống trải nên điền vào nỗi nhớ.
Tiềm thức hay thực tại đã kết thành duyên nợ,
Sau những tháng ngày anh mòn mỏi đi hoang.
Có phải tình yêu hay một thứ dịu dàng?
Cứ lẩn khuất trong hồn những mùi hương kỳ diệu.
Len lỏi cháy những điều không dễ hiểu,
Thắp sáng dần lem tới triệu giấc mơ.
Có phải đời đã thấm mệt hơn chưa?
Hay có thể với những điều chẳng thể.
Níu nửa vầng trăng... anh về làm sợi chỉ,
Vá nửa đời rách nát để yêu em.
- Nguyễn Thanh Hải -
0 Cảm nhận