Trách mình vì quá yêu anh
Lưu bài yêu thích
Ta từng nguyện… yêu qua từng hơi thở,
Dù khó khăn làm cách trở đôi đường.
Dù địa lý… ngăn cách đến ngàn phương,
Hai trái tim, một chữ thương vững chắc.
Ấy vậy mà… lòng người ai nào đoán?
Anh phụ tình… tự đánh mất niềm tin.
Anh hững hờ như ruột để ngoài da,
Khiến em đau… lòng như ngàn vết cứa.
Anh phũ phàng… bội thề bao lời hứa,
Công vun đắp như nước đổ dòng song.
Ngày mới quen… em như đóa hoa mơ,
Để bây giờ úa nhàu thân tàn tạ.
Có lẽ ta… đã hết duyên hết nợ,
Em tự trách mình… cho lòng nhẹ nhàng hơn.
Dù trái tim mang uất ức tủi hờn,
Cũng buông tay… chẳng níu anh ở lại.
Thật buồn cười… hóa ra em khờ dại,
Tin lời Ong Bướm… đường mật từ anh.
Trao trinh nguyên… trao anh cả chân thành,
Nhận được chi… ngoài dối trá lọc lừa?
- Khoảng Lặng -
0 Cảm nhận