Trả nốt
Lưu bài yêu thích
Trả ai cái kiếp luân hồi,
Về nơi cố quận mà ngồi thong dong.
Trả luôn mấy bận lưng còng,
Gá thân, rồi tự đèo bồng nghiệp duyên.
Trả bao tâm thức đảo điên,
Theo con sóng biển tan miền đại dương.
Trả tình mấy bận tơ vương,
Dùng dằng lũy kiếp mù sương, gập ghềnh.
Liêu xiêu bóng trúc qua thềm,
Sông thời gian vẫn bồng bềnh lặng trôi.
Còn gì sót lại trong tôi?
Thả theo mây trắng bên trời loãng tan.
Trả ai cơn mộng trần gian,
Nghìn năm mở mắt mơ màng lối xưa!
Bàn chân nhịp điệu mơ hồ,
Giữa thiên thu lại đứng chờ thiên thu.
Trả trời đất thuở âm u,
Trả luôn nhịp võng lời ru mẹ hiền.
Tấm thân sinh tử, ưu phiền,
Kiếp tằm mấy độ oan khiên tự ràng.
Trả rừng thu ngọn lá vàng,
Trả thơ cho bút, trả đàn cho dây.
Tôi về ''mặt mũi xưa, nay'',
Vạn duyên, hoàn lại chốn này vạn duyên.
(st)
0 Cảm nhận