Tình thơ tháng mười một
Lưu bài yêu thích
Em đi tìm khoảng lặng chút bình yên,
Giữa những ngày như triền miên nỗi nhớ.
Giữa những ngày buồn len vào nhịp thở,
Em đi tìm giữa bỡ ngỡ chờ mong.
Em một mình lặng lẽ giữa phố đông,
Mặc dòng đời xô bồ trong hối hả.
Mặc dòng người lại qua trong tất tả,
Vội đi tìm mặc lạnh giá vây quanh.
Em giật mình bỗng thấy quá mong manh,
Thắt tâm tư giăng mành bao kỉ niệm.
Nhưng lại rồi bỗng dường như tắt lịm,
Bởi yêu thương hoài niệm quá xa vời.
Em mơ màng và cố gắng buông lơi,
Em mỉm cười trong rối bời thổn thức.
Chợt nhận ra tình kia là đáy vực,
Bỗng an nhiên chẳng bứt rứt tâm hồn.
Em trở về tô má điểm môi son,
Tươi sắc thắm chẳng còn lo hay nghĩ.
Vốn bình yên là ở trong cách nghĩ,
Về chính em... vốn dĩ chẳng u buồn.
Tháng mười một giọt nắng khẽ run run,
Sưởi ấm lòng, đừng buồn… bình yên nhé.
- Mai Xuân Rin -
0 Cảm nhận