Thương, ghét
Lưu bài yêu thích
Thương cũng được mà ghét thì cũng được,
Bởi lòng người… ai bắt buộc được đâu?
Sống trọn tình và vẹn nghĩa trước sau,
Ai muốn nghĩ như thế nào thì nghĩ.
Còn duyên-hợp, hết duyên-tan… người nhỉ?
Bình thường thôi… điều vốn dĩ ấy mà.
Đừng để mình mãi vướng bận xót xa,
Chuyện đã cũ cứ cho qua... nhẹ hẫng.
Đối tử tế và chu toàn bổn phận,
Chẳng cảm thông hay hờn giận... mặc tình.
Mệt mỏi rồi không đủ sức phân minh,
Cứ yên lặng để tâm mình thư thả.
Đời còn lắm những thăng trầm nghiệt ngã,
Lắm bon chen và hối hả mệt nhoài.
Người có thương hay ghét bỏ dập vùi,
Sao cũng được… cũng mỉm cười đón nhận.
- Thích Pháp Hòa -
0 Cảm nhận