Thu qua phố
Lưu bài yêu thích
Lâu lắm rồi mới lang thang trên phố,
Chợt nhận ra thu đến tự bao giờ.
Thơm trong gió chút ngọt ngào dư cảm,
Thu nồng nàn thu vẫn như ngày xưa.
Thu đẹp lắm… sắc thu tràn qua phố,
Những cung đường mắt lá rưng rung.
Tà áo lụa đang tung bay khắp nẻo,
Dịu dàng như thiếu phụ hồi xuân.
Ngàn năm tuổi thu mãi còn quyến rũ,
Cứ lung linh vẽ muôn nét hư huyền.
Mắt em đẹp đã có lần anh bảo,
Để một đời đắm đuối biển hồ em.
Lâu lắm rồi... giấu mình trong khoảng lặng,
Nên câu thơ cứ chật chội khiêm nhường.
Sao hôm nay lại ùa về náo nức?
Lòng bồi hồi xao xuyến viết lời thương.
Có phải anh mang nụ cười tỏa nắng?
Đóa Cúc vàng hé nở một nguyên trinh.
Em bỗng thấy lòng mình như trẻ lại,
Ăm ắp yêu thương và cháy hết mình.
Rồi cũng qua và cạn ngày nắng quái,
Bỗng nõn nà sau đêm ủ màn sương.
Ta lặng lẽ cùng thu hòa trên phố,
Những xanh rêu cũng trổ đóa vô thường.
- Nguyễn Thị Hiền -
0 Cảm nhận