Thất lạc
Lưu bài yêu thích
Ta vô tình thất lạc những tháng năm,
Khi bước qua những thăng trầm cuộc sống.
Thất lạc hết những ước mơ cháy bỏng,
Thất lạc nhiều những hoài vọng xa xưa.
Ta vô tình thất lạc những cơn mưa,
Con nắng hạ của ngày xưa đâu mất.
Những dư hương với tình say chất ngất,
Mà hôm nay cứ phảng phất mơ hồ.
Ta vô tình thất lạc những giấc mơ,
Những dấu yêu, những khạo khờ nông nỗi.
Thất lạc những bài thơ tình viết vội,
Thất lạc chiều... em hờn dỗi bâng quơ.
Nay ta ngồi sắp xếp lại trang thơ,
Nhìn ký ức biết bao giờ gặp lại?
Ánh hoàng hôn rớt bên chiều hoang hoải,
Ta thấy mình thất lạc tuổi hồn nhiên!
(st)
0 Cảm nhận