Tháng năm lại đến
Lưu bài yêu thích
Tôi thả hồn... dòng đời tấp nập,
Phố đông người, chật kín ngừơi đi.
Tôi chen chúc để được cái gì?
Ngày qua ngày mấy khi trọn vẹn.
Tôi lang thang công viên nơi hẹn,
Một chổ ngồi quen thuộc cafe.
Tôi lục tìm ký ức cơn mê,
Dáo dát ai về ngoài bên cửa.
Tôi lại đi rồi lại đi nữa,
Nụ cườ ai ẩn nấp đâu đây.
Giọt nắng vàng hờ hững bao ngày,
Thoáng xa xa lá bay từng chiếc.
Em nơi đâu sao ta chẳng biết?
Ôm tim khờ da diết nhớ em.
Rượu bao nhiêu mà vẫn còn thèm,
Đôi môi ấy tóc mềm buông xoã.
Ta mất em ta mất tất cả,
Để lối về bóng ngã bóng nghiêng.
Đèn lấp lánh mà tự mang phiền,
Bởi nụ cười dáng duyên hôm ấy.
Tháng tư đi... tháng năm lại đến,
Cứ hỏi thầm có giúp ta không.
Hay để ta mang nặng trong lòng,
Cứ thẩn thờ nhìn sông lười chảy.
- Sơn Nguyễn -
0 Cảm nhận