Sài Gòn tháng bảy mưa rơi
Lưu bài yêu thích
Tôi đã biết thể nào em cũng khóc,
Trời cũng mưa và đêm sẽ khuya dần.
Chén chè bưởi... ánh đèn như chuỗi ngọc,
Dòng nhạc êm đềm con tim cháy lâng lâng.
Trời Sài Gòn tháng bảy thoảng mưa rơi,
Chẳng phải đổ trắng trời như tháng sáu?
Nhưng cũng đủ se lòng người ngóng đợi,
Tháng tám rồi trời sẽ có mưa ngâu.
Sáng mai này tôi sẽ tiễn em đi,
Cùng áo trắng em vào kỳ thi mới.
Tôi sẽ đứng bên ngoài hòng để đợi,
Nắng sáng này dù chiều có mưa bay.
Mưa say đắm tóc em dài mười tám,
Tháng bảy buồn như thể cả một năm.
Thôi đừng khóc... thêm đau lòng anh lắm,
Mà hãy cười cho nhạc khúc hòa âm.
- Trần Minh Hiền -
0 Cảm nhận