Sài Gòn mùa không em
Lưu bài yêu thích
Tháng tư về sao chẳng thấy em đâu?
Trời mùa hạ giấu em kĩ quá.
Anh đi tìm trên hàng cây nhánh lá,
Lá chỉ lắc đầu khe khẽ gió đong đưa.
Tháng tư về anh đợi một cơn mưa,
Xua cái nắng đón em về trên lối.
Mưa Sài Gòn cứ tan đi thật vội,
Như sợ vô tình làm ướt dấu chân em.
Tháng tư về anh nhớ những que kem,
Tiếng mõ leng keng công viên chiều chung bước.
Những ngón tay đan dưới tàn cây xanh mượt,
Em mang nụ cười gửi lại phố sau lưng.
Tháng tư về ta cứ chợt dửng dưng,
Phố vẫn đông... vắng em thành xa lạ.
Anh xa em... Sài Gòn thưa thớt quá,
Mặc kệ bao người xuôi ngược về đâu.
Tháng tư Sài Gòn nắng ngập đầu,
Những chiếc khẩu trang chỉ chừa đôi mắt.
Ta lạc mất em giữa dòng người bịt mặt,
Lặng lẽ trở về xóm trọ cô đơn.
Tháng tư một mình hát trong đêm,
Ngồi thức đợi đèn nhà cao đi ngủ.
Sài Gòn không đêm... Sài Gòn không ngủ,
Thao thức cùng anh không ngủ để nhớ em.
- Hoài Vũ -
0 Cảm nhận