Rồi một ngày
Lưu bài yêu thích
Rồi một ngày... ta về chốn hư vô,
Như tia nắng hòa tan vào mây gió.
Như biển cả vẫn ngàn năm sóng vỗ,
Con sóng nào mang hạt bụi đời ta?
Rồi một ngày... tất cả sẽ nhạt nhòa,
Không ký ức, không buồn-vui, sướng-khổ.
Ta thanh thoát giữa vô vàn cây cỏ,
Về với thiên nhiên như khi chửa ra đời.
Hãy mỉm cười thanh thản nhé… bạn ơi,
Chân nhẹ bước trên quãng đời còn lại.
Với thời gian… chẳng có gì mãi mãi,
Lá rụng đi cho chồi nhú trên cành.
Nắng vẫn vàng tươi và trời vẫn trong xanh,
Chim vẫn hót và suối ngàn vẫn chảy.
Hãy an nhiên mỗi sớm mai thức dậy,
Thấy cuộc đời thêm trân quý nhiều hơn.
- Nguyễn Mạnh Thường -
0 Cảm nhận