Nỗi nhớ Giáng Sinh
Lưu bài yêu thích
Bắt đầu vào nỗi nhớ Giáng Sinh,
Chớ trách em đi lễ một mình.
Phố xá đông vui như ngày hội,
Treo đèn hoa kết mộng phù vinh.
Bắt đầu nguyện ước với Ba Ngôi,
Xin Chúa ban an lạc đến người.
Con đã quen tháng ngày xa vắng,
Nên chỉ cầu người ấy được vui.
Mười hai tháng... mười hai phiền muộn,
Có nỗi sầu nao giống nỗi nào.
Chủ nhật râm ran lời xưng tội,
Tội tình con không đánh mà đau.
Về đây quỳ dưới an nhiên Chúa,
Nước mắt rơi trong cõi phụng thờ.
Giáng Sinh Chúa đến mang hi vọng,
Con dám đâu nào mong cõi mơ.
Mười hai tháng... mười hai hiu quạnh,
Lại Giáng Sinh về trên phố vui.
Năm nay đốt lửa lùa đông lạnh,
Mở party che bớt ngậm ngùi
- Võ Thi -
0 Cảm nhận