Nỗi lòng đêm đông
Lưu bài yêu thích
Mỗi đêm về gió lại thổi từng cơn,
Trời chuyển tiết mưa nhiều hơn nắng nhạt.
Mây thấp dần mất đi màu xanh ngát,
Cảnh khuya buồn mưa nặng hạt buồn thêm.
Tiếng mưa rơi gõ từng nhịp bên thềm,
Trong phòng vắng nệm êm chăn gối lẻ.
Đông đã về khẽ lay rèm nhè nhẹ,
Thiếu hơi người nghe lạnh thế... người ơi.
Rằm không trăng hay trăng bỏ ta rồi?
Mong ai đó đừng buông xuôi số phận.
Uẩn khúc buồn có khi ta nhầm lẫn,
Hủy hoại mình ngớ ngẩn vậy hay sao?
Khúc giao mùa thèm chút nắng hanh hao,
Hong ráo giọt lệ trào trên khóe mắt.
Vững tay lái đưa thuyền qua khúc ngoặc,
Bến bờ yêu son sắt đợi xuân về.
(st)
0 Cảm nhận