Nhớ người yêu
Lưu bài yêu thích
Anh có biết em yêu anh nhiều lắm?
Lúc đêm về thăm thẳm nỗi nhớ nhung.
Gió heo may mà sao quá lạnh lùng,
Đàn ai gãy, từng cung buồn thê thảm.
Em rất sợ những chiều mưa ảm đạm,
Không có anh em cảm thấy cô đơn.
Muốn được anh năn nỉ lúc em hờn,
Và sưởi ấm khi cơn mưa vừa tới.
Nhớ anh lắ... Thật nhiều người yêu hỡi!
Và đau buồn cũng bởi quá yêu anh.
Tình yêu ơi, sao chẳng chút ngọt lành?
Mà cứ mãi mong manh như sắp vỡ.
Xin đừng để duyên đôi mình dang dở,
Suốt đời này ta nhớ mãi về nhau.
Dù hoa kia có đổi sắc thay màu,
Tình ta vẫn trước sau không phai nhạt.
Đêm trở giấc nghe lòng buồn man mác,
Bên nhà ai tiếng nhạc cứ du dương.
Một mình em thao thức giữa đêm trường,
Mang nỗi nhớ niềm thương nào ai biết.
Tình ta đó... muôn đời câu bất diệt,
Đêm thu dài em viết những vần thơ.
Gởi về anh nơi chốn ấy xa mờ,
Bao ngày tháng ước mơ còn xa quá.
Trời đã sáng mà còn mưa rỉ rả,
Gió từng hồi buốt giá cả tâm can.
Nỗi nhớ nhung dâng lên mắt lệ tràn,
Bao ước vọng chứa chan mà chưa tỏ.
Ngoài trời vẫn lạnh lùng cơn mưa gió,
Ở nơi nào anh có hiểu lòng em?
(st)
0 Cảm nhận