Năm mười xuân đời
Lưu bài yêu thích
Tuổi chẵn đầu năm ước vẹn tròn,
Xuân chiều đã nhạt nét màu son.
Lần qua những ải đầy nguy cấp,
Ngẫm lại nhiều khi đủ sống còn.
Tánh thảo chân thành trao bạn hữu,
Tâm bền mẫu mực hướng đàn con.
Tìm vui xướng họa thơ tình thỏa,
Chỉ thế mà thôi lụy cũng mòn.
Mới có năm mươi đã bảo già?
Xuân xanh đôi chục hãy vừa qua.
Râu non chẳng bận đôi chùm nhỏ,
Tóc trắng chưa buồn mấy đám thưa.
Sóng gió cuộc trần toàn vặt vãnh,
Vui buồn thế sự thảy trăng hoa.
Còn thơ còn bạn còn đàn hát,
Tri kỷ thiên bôi... cuộc nhậu nhòa.
Tuổi năm mươi… em vẫn viết thơ tình,
Vẫn hồn nhiên khi bình minh hé rạng.
Tô môi hồng cho nụ cười tỏa sáng,
Vẫn yêu đời... lai láng nụ thơ xinh.
Tuổi năm mươi… chẳng mấy lúc bực mình,
Không nhìn nữa… đôi mắt hình viên đạn.
Cứ hân hoan… good morning buổi sáng,
Mùa yêu thương phiêu lãng… cũng qua rồi.
Tuổi năm mươi… giấu xúc cảm bồi hồi,
Như áng mây dạt trôi miền quá vãng.
Chẳng hồng tươi bầu trời riêng lãng mạn,
Níu mùa xuân… chao cánh nhạn lưng trời.
Tuổi năm mươi… đi quá nửa đời người,
Xao xuyến gọi mùa heo may đã cũ.
Mãi nồng nàn hoa sữa đang say ngủ,
Gói mộng mơ trong ngăn tủ địa đàng.
Năm mươi tuổi vẫn nghĩ mình giòn,
Vẫn duyên dáng với son môi.
Chúc một ngày tốt lành trong chiếc áo dài,
Vẫn đẹp về thời trang.
Năm mươi năm dù đắng cay,
Tôi vẫn cười và cười như chưa từng có.
Khi buồn không có trăng,
Ngủ yên quanh năm.
Năm mươi năm tình vẫn trọn vẹn,
Anh vẫn nhớ em say đắm.
Như trong quá khứ... vui mừng về sự phục hồi,
Sức quyến rũ định mệnh sâu sắc trên môi biết bao.
- Huệ Trần -
0 Cảm nhận