Mưa tháng bảy - Chiều Tím -
Lưu bài yêu thích
Chiều tháng bảy... bất chợt đổ mưa ngâu,
Em chạnh buồn nhớ ngày đầu tiên ấy.
Đã lâu rồi trái tim yêu vẫn vậy,
Kí ức về... chợt thấy nhớ anh hơn.
Thương nàng ngâu vẫn cứ mãi dỗi hờn,
Hai chúng mình biết ơn trời mưa đổ.
Cuối sông vắng tàu anh không bến đỗ,
Loay hoay tìm giữa loang lổ chớp giông.
Niềm xót xa... bỗng xao động trong lòng,
Vội đến bên... chẳng đếm đong vất vả.
Neo thuyền đậu mặc gió mưa sóng cả,
Hai tâm hồn hóa đá... phút gần bên.
Bao năm rồi nỗi nhớ mãi gọi tên?
Cơn mưa chiều đáp đền tình lữ khách.
Vẫn đợi anh... không một lời oán trách,
Tháng bảy buồn... thử thách nỗi cô đơn.
- Chiều Tím -
0 Cảm nhận