Mùa đông và mẹ
Lưu bài yêu thích
Đông đang giăng lối mưa phùn,
Về trên đây đó rét thun lòng người.
Mẹ già thiếu cả nụ cười,
Có chăng cũng chỉ khi ngồi với con.
Lạnh lòng đến cả hao mòn,
Không gì cản được ngọn nguồn gió heo.
Con đây tình cảm không nghèo,
Thương người hôm sớm cheo neo đông về.
Mẹ thân gầy yếu bốn bề,
Lắm hôm gió lạnh tràn trề ngày đông.
Mênh mang hôm sớm dạ lòng,
Mông mênh nổi nhớ trọn vòng nhớ thương.
Nổi niềm nặng nợ quê hương,
Lòng luôn trông ngóng vấn vương tình nồng.
Đông về mẹ có lạnh không?
Con thương mẹ lắm... mênh mông nổi lòng.
- Phạm Minh Khoa -
0 Cảm nhận