Mưa đông nhòa nhạt
Lưu bài yêu thích
Mưa vẫn mãi nhạt nhòa phố vắng,
Đời phù du thầm lặng về đâu.
Mưa tuôn thổn thức giọt sầu,
Dọc ngang rơi rụng tình ngâu giữa trần.
Mưa phủ lối mịt mù dương thế,
Khi dòng đời dâu bể mãi trôi.
Ân tình nhòa nhạt cuối trời,
Hạt rơi hạt rụng rã rời nẻo hoang.
Mưa nức nở bàng hoàng phố nhỏ,
Buốt cõi lòng gió dạt trời đông.
Mộng mơ khép giấc mơ hồng,
Tỉnh rồi được mất ngóng trông thẩn thờ.
Mưa tức tưởi vỡ trên thềm đá,
Để cõi hồn tơi tả vần thơ.
Soi gương dòng chảy hững hờ,
Sương chiều bạc trắng thẩn thờ nhớ ai.
- Hạ Đan Hạ -
0 Cảm nhận