Lời hay ý đẹp

Lìa cánh uyên ương

Lưu bài yêu thích

Lìa cánh uyên ương

Mưa nhạt nhòa trên phố vắng chiều đông,
Như mảnh sứ găm cõi lòng băng giá.
Từ dạo ấy người đi không từ tạ,
Chúng mình dần xa lạ giữa nhân sinh.

Bao áng thơ phác họa một bóng hình,
Tim đau đáu về cuộc tình đã lỡ.
Nâng chén đắng… em từng đêm trăn trở,
Dấu yêu à… anh đang ở nơi đâu.

Giáo đường khuya văng vẳng tiếng kinh cầu,
Màn sương lạnh giăng nỗi sầu vạn lí.
Ôm nỗi nhớ… ngắm hình anh thủ thỉ,
Không chung đường... làm tri kỉ được không?

Nơi bến xưa vạt Cải đã lên ngồng,
Mà con nước cứ xuôi dòng đi mãi.
Gió nhẹ lướt qua căn phòng trống trải,
Nghe tiếng đàn cũng khắc khoải cảm thương.

Biết chúng mình chẳng liền cánh uyên ương,
Sao lòng vẫn tơ vương hình bóng ấy?

- Nguyễn Phượng -

Chia sẽ bài viết:

0 Cảm nhận

Để lại Cảm nhận

Copyrights © 2026 Bản quyền chonbinhyen.io.vn