Lang thang phố đêm
Lưu bài yêu thích
Thành phố đêm lấp loáng ánh đèn,
Vòng tay êm trong từng ngõ nhỏ.
Em lang thang đoạ đầy nỗi nhớ,
Em đang đi... về phía không anh.
Hồ Tây đêm đẹp đến nao lòng,
Từng đôi từng đôi thì thầm rạo rực.
Anh ngủ chưa hay còn thao thức?
Có chút gì náo nức giữa màn đêm...
Càng xa anh càng nhớ nhiều thêm,
Em loanh quanh vòng về Thuỷ Tạ.
Cơn mưa chiều còn vương ghế đá,
Chỗ mình ngồi chụm sát một đôi.
Chẳng thể nào chịu nổi đơn côi,
Dẫu dặn lòng mình đừng bấn bíu.
Ánh mắt anh, nụ cười vướng víu,
Theo em hoài mỗi nẻo đường khuya.
Mặc kệ em... mưa dẫu ướt ai kia,
Anh ngồi đâu bên khung cửa nhỏ?
Để bình yên nghe tim mình đập rõ,
Có nhịp nào thảng thốt về em?
Son phấn dập dìu phố xá đêm đêm,
Có tình yêu hay lọc lừa xảo trá.
Rẽ ngang qua quán cà phê nhỏ,
Ngồi một mình... ảo giác có anh.
Hà nội đêm thanh vắng mát lành,
Em hít hà sương đêm căng ngực.
Thành phố đêm nay cùng ta thức,
Ngu ngơ hoài ơi... kẻ lang thang!
(st)
0 Cảm nhận