Kiếp nhân sinh
Lưu bài yêu thích
Kể từ khi hiểu hai chữ VÔ THƯỜNG,
Tôi đã biết không gì là mãi mãi.
Một đời người sinh ra rồi tồn tại,
Ngắn hay dài do duyên nghiệp cả thôi.
Kể từ khi biết nhân quả, luân hồi,
Tôi dặn mình không nói lời khẩu nghiệp.
Chuyện hại người hay dối gian, lừa bịp?
Không khởi lên tâm ý nói chi làm.
Vốn sinh ra cũng chỉ là người phàm,
Tôi biết mình tham, sân, si... đủ cả.
Những thứ gì đã gọi là bản ngã,
Khó bỏ buông nhưng chẳng để sa lầy.
Rồi một ngày như cơn gió thoảng bay,
Tôi không biết sẽ về đâu khi ấy?
Nhưng mỗi sáng nếu vẫn còn thức dậy,
Thì kiếp này nguyện sống thật AN NHIÊN.
(st)
0 Cảm nhận