Kiếp con người
Lưu bài yêu thích
Như những chiếc lá trên cây lần lượt rụng,
Bạn bè thân cũng lần lượt bỏ ta đi.
Cho đến lúc cây kia trần trụi hẳn,
Thì thế gian này ta cũng vĩnh viễn chia ly.
Khi đôi mắt nhắm nghiền và đôi tay lạnh ngắt,
Quả tim không chuyển nổi máu tươi hồng.
Thì danh vọng phải trả về cho sắc sắc,
Thì bạc tiền đành hoãn lại chốn không không.
Khi chào đời không mang gì ngoài thể xác,
Lúc ra đi cũng trả hết chẳng đem theo.
Ta là đất ta phải hoàn lại đất,
Dầu đế vương tỷ phú kẻ nghèo hèn.
Quấn chiếu rách hay liệm trong gỗ quý,
Vùi đất đen hay đặt giữa điện nguy nga.
Chẳng khác biệt tạo hóa không mảy may thiên vị,
Luật tử sanh cứ tuần tự diễn ra.
Chết trăm tuổi hay chết tròn một tuổi,
Cũng thế thôi vì trời đất thật công bằng.
Năm quá khứ được tính bằng vô thủy,
Năm tương lai cũng kể tới vô chung.
Những ân ái, hận thù và mưu chước,
Những thăng trầm vinh nhục cũng luôn trôi.
Triệu năm sau chẳng còn ai nhớ được,
Bao buồn vui thành bại triệu năm rồi.
Đền đài mới chất lên đền đài cũ,
Nghĩa trang nay vùi lấp nghĩa trang xưa.
Vòng luẩn quẩn sanh già rồi bệnh tử,
Có gì đâu thật vô nghĩa kiếp con người.
Khi đôi mắt nhằm nghiền và đôi tay lạnh ngắt,
Quả tim không chuyển nổi máu tươi hồng.
Thì danh vọng phải trả về cho sắc sắc,
Thì bạc tiền đành hoãn lại chốn không không.
Oán tạo hóa biến trăm năm thành chớp mắt,
Hận thời gian xóa sạch chẳng còn chi.
Triệu năm trước ta nào đâu có mặt,
Triệu năm sau ta mất hẳn trong vô vi.
(st)
0 Cảm nhận