Hoàng hôn màu kí ức
Lưu bài yêu thích
Kí ức chúng mình buồn quá phải không anh?
Như giọt nắng mong manh cuối ngày còn xót lại,
Như hoàng hôn loang tím màu cỏ dại,
Như cánh hoa buồn hỉu hắt cả chiều đông.
Giữa cuộc tình buồn chúng mình mãi cô đơn,
Mà khoảng cách là giận hờn, nhung nhớ.
Là giằng xé giữa muôn điều không thể,
Là chưa một lần... mà dang dở về sau.
Ngày vẫn trôi... hoàng hôn vẫn úa màu,
Cố gắng đi về phía nhau mà... không thể.
Phải chăng duyên phận đã an bài như thế,
Như trong một ngày buồn nhất lúc hoàng hôn.
Rồi đến một ngày chúng mình sẽ già hơn,
Như hoàng hôn về... ngày tàn, bóng xế.
Có còn hỏi từng yêu nhau đến thế,
Mà suốt cuộc đời vẫn chẳng thể gần nhau.
Chiều buồn gom nhặt nỗi đau,
Nghe hoàng hôn rớt úa màu tình xưa.
- Vũ Sửu -
0 Cảm nhận