Hít thở để tập buông
Lưu bài yêu thích
Ta vẫn còn nóng nảy,
Với mấy chuyện tầm phào.
Thì sao dám ước ao?
Sống cuộc đời bình lặng.
Còn một mình ngồi khóc,
Vì châm chọc của người.
Sao không thể cười tươi?
Quan tâm chi... kệ họ.
Đôi khi còn câu nệ,
Tự gạt dối lòng mình.
Sao cứ mải phân minh?
Với người không muốn hiểu.
Lại gồng mình lo liệu,
Để diễn kịch với đời.
Thì sao có thể vui?
Cười nụ cười méo mó?
Để sống thôi đâu dễ,
Bởi số kiếp vô thường.
Hít thở để tập buông,
Sống đời như cây cỏ.
(st)
0 Cảm nhận