Hai đầu nỗi nhớ
Lưu bài yêu thích
Tháng mười hai rồi… anh có biết không?
Sao ta vẫn ở hai đầu nỗi nhớ?
Để buổi chiều lại thắp sáng yêu đương,
Tháng mười hai rồi… anh có biết không?
Cơn gió lạnh và chập chùng hoa tuyết,
Ở nơi này lại nhớ mãi nơi kia.
Tháng mười hai rồi… anh có biết không?
Chân lầm lũi về phương trời vô định.
Lạc mất nhau rồi… chỉ thấy những mù khơi,
Đừng gọi cho em và đừng nói Good night.
Em đã giận thì đừng yêu em nữa,
Tháng mười hai rồi… anh có biết không?
Cái rét ngoài kia không làm em rét,
Chỉ trong lòng... lạnh ngắt một chiều đông.
Tháng mười hai rồi… anh có biết không?
Em nhớ lắm nhưng vờ đâu có nhớ.
Để đêm về nghe gió lạnh căm căm,
Tháng mười hai rồi… anh có biết không?
Chùm khăn ấm em nhớ anh hoang dại,
Để biết rằng… ta đã mãi lạc nhau.
(st)
0 Cảm nhận