Hạ thương - Miền Ký Ức -
Lưu bài yêu thích
Có cơn mưa nào vừa dội xuống miền yêu,
Làm tơi tả cánh bằng lăng trong chiều heo hút gió.
Mây lang thang nơi đại ngàn xa đó,
Có chở dùm nổi buồn về phía đại dương xanh?
Em và anh chỉ cách một mùa hạ mong manh,
Mà tháng sáu trời gieo bản tình sầu trên màu hoa tím ngắt.
Nổi nhớ như dao cứa lòng người nhưng nhức,
Thương như thương phận mình... lạc lõng những đêm sương.
Mưa chiều nay rơi dài trên những mảnh tường loang,
Tí tách nỉ non như tiếng con mèo già... chua chát.
Hoài công như con dã tràng xây lâu đài trên cát,
Trút cạn linh hồn cho một mối tơ đau.
Anh lạc về miền xa nên dĩ vãng chỉ là ký ức không màu,
Bên ô cửa đìu hiu... em nép vào lòng đêm nương náu.
Mà hạ vẫn thương em nên rót từng cơn mưa tháng sáu,
Như xua tan bão lòng hay xua tiếng đời trôi.
Anh có về khu vườn xưa xin đừng ghé lại chỗ em ngồi,
Đừng nhặt cánh hoa tàn trên bậc thềm loang nước.
Đừng với ánh trăng gầy trong màn đêm sũng ướt,
Đừng... đừng khơi lại tro tàn khi tất cả đã hóa cơn mưa.
- Miền Ký Ức -
0 Cảm nhận